TIN TỨC
CỘNG HÒA CZEC
Rồi một ngày, trên con phố cổ của Praha, tôi ngỡ ngàng nhận ra vẽ đẹp lộng lẫy của đất nước Tiệp Khắc ( ngày xưa!), nơi có nhiều thành phố cổ kính rêu phong . Dưới bầu trời ngày mùa thu, tôi nhẹ bước qua những con phố lát những viên đá cuội. Một đất nước với nhiều công trình kiến trúc tuyệt mỹ cho ta khám phá: Thủ đô Praha xinh đẹp, Kalory Vary- thành phố điện ảnh vô cùng duyên dáng và quyến rũ. Nhưng trên hết, những triết lý sâu xa mà người xưa đã gửi gắm vào những công trình kiến trúc cũng là một trong những điều thú vị mà ta cần khám phá.

KALOVY VARY- THÀNH PHỐ ĐIỆN ẢNH.
Cách Thủ đô Praha 126 km, chúng tôi mất khoảng 1h40 phút để đi đến Kalovy Vary- thành phố nằm ở vùng gần biên giới phía đông nước Đức.Từ bãi đậu xe, chúng đi bộ vào trung tâm phố cổ của Kalovy Vary. Từ thời trung cổ thành phố đã là một nơi nghỉ dưỡng được yêu thích của giới quý tộc của châu Âu. Suối khoáng nóng ở đây giàu khoáng chất, rất có lợi cho sức khoẻ. Vì vậy các trung tâm tắm khoáng, spa đã vô cùng phát triển. Nhà tắm khoáng được xây dựng từ nhiều thế kỷ trước cho đến nay vẫn còn được dùng.Ngay đầu con phố, một khách sạn khá sang trọng và bề thế với kiến trúc khá đẹp, khách sạn Grandhotel Pupp, được xây dựng từ năm 1701 theo kiến trúc Tân Baroque. Hàng năm, liên hoan phim quốc tế Kalovy Vary được tổ chức tại đây. Đến năm 2006, khách sạn này càng trở nên nổi tiếng vì được dùng làm bối cảnh quay bộ phim Sòng Bạc Hoàng Gia.Dọc theo hai bên con phố, rất nhiều cửa hàng bán đồ lưu niệm. Đặc biệt, cuối con phố của Kalovy Vary, có một cửa hàng của người Việt chuyên bán các loại sản phẩm pha lê Bohemia và các hiệu khác của Tiệp. Chủ tiệm tên Cường, chú đến Tiệp từ những năm 80. Khi khối Đông âu sụp đổ, chú đã chọn con đường định cư tại đây. Trời sắp tối, tôi lên xe quay về lại Praha. Bỏ lại sau lưng thành phố Kalovy Vary yên bình, xinh đẹp. Xe lăn bánh một đoạn đường dài, chú vẫn đứng dõi mắt nhìn theo.

PRAHA CỔ KÍNH
Praha là thủ đô và cũng là thành phố lớn nhất của cộng hoà Czech. Mặc dù cũng trãi qua 2 cuộc chiến tranh thế giới , nhưng thủ đô Praha gần như không bị tàn phá. Những công trình kiến trúc cổ kính được bảo tồn khá nguyên vên. Từ trên cao, thành phố nổi lên giữa bầu trời xanh với hàng trăm mái chóp nhọn. Những hàng cây rộp bóng mát, những ngọn đồi nhấp nhô, những con phố cổ lát đá quanh co… Cũng như bao thành phố cổ của châu Âu khác, những chiếc cầu bắt qua sông luôn là nơi níu bước chân tôi dừng lại lâu nhất. Tôi có thể đứng hàng giờ trên những cây cầu để ngắm những dòng người qua lại. Nhìn dòng nước nhẹ trôi, bầu trời xanh vời vợi. Tôi miên mang thả hồn theo những xúc cảm của thời gian. Chiếc cầu kia đã chứng kiến bao cảnh buồn vui của thời cuộc. Chiếc cầu tôi đang đứng là một trong những chiếc cầu cổ xưa nhất của Praha, cầu Charle. Những người Việt ở Czech hay gọi là cầu Tình. Chiếc cầu được xây dựng từ những năm 1357 dưới thời vua Charles đệ tứ. Mất hơn 50 năm để hoàn thành. Chiếc cầu đã tồn tại qua nhiều thế kỷ nhưng vẫn còn khá vững chãi. Có thể nói, nó là một trong những chiếc cầu đẹp nhất châu Âu mà tôi từng đặt chân đến. Dọc theo hai bên cầu, những bức tượng với những chủ đề khác nhau được chạm trổ khá công phu và sắc sảo.Rời chiếc cầu Tình, tôi đi về phố cổ. Nơi có toà thị chính và chiếc đồng hồ thiên văn được làm từ hơn 6 thế kỷ trước.Theo một số nhà nghiên cứu, chiếc đồng hồ này được làm từ năm 1410. Nhưng ngày nay nó vẫn còn chạy khá chính xác. Là một điểm tham quan không thể thiếu cho du khách.

Tương truyền, vào thế kỷ 15, có một người thợ làm đồng hồ tên là Hanus đã làm ra chiếc đồng hồ này. Do nó quá đẹp và độc đáo, cho nên rất nhiều người muốn đặt ông làm cho họ chiếc đồng hồ như thế, nhưng tất cả đều bị ông khước từ. Ông giữ bí mật hoàn toàn về cơ chế hoạt động của nó.Một ngày kia, có người đồn rằng Hanus sẽ làm một chiếc đồng hồ khác to hơn, đẹp hơn cái hiện tại. Viên quan tổng trấn cảm thấy ghen tị. Ông quyết định chọc mù mắt người thợ làm đồng hồ này để ông không thể làm cái thứ hai. Để trả thù, người thợ làm đồng hồ đã phá hỏng nó. Và không một ai có thể sửa được nó. Và chiếc đồng hồ bị hư, không hoạt động trong nhiều thế kỷ. Mãi đến thế kỷ thứ 17 nó mới được sửa lại.

Ngày nay, khi đến đây, các du khách đều dành thời giờ để đến ngắm chiếc đồng hồ trứ danh ấy. Chiếc đồng hồ khá to, có 3 tầng, được gắn trên vách tường bên phải của toà thị chính. Ngoài những hoạ tiết và hình ảnh minh hoạ cho hệ mặt trăng và mặt trời. Thì mỗi giờ, chiếc đồng hồ sẽ reo. Có một chú gà trống sẽ cất tiếng gáy, lúc ấy hai cánh cửa sổ mở ra. Có tượng của 12 vị tông đồ của chúa sẽ đi 1 vòng tròn. Bên mặt trước phía dưới, có một vị thần chết . Trên tay thần cầm một cái chuông và ông bắt đầu rung. Ngang hang với thần chết có 3 bức tượng: người thứ nhất cầm một cái gương soi. Người thứ hai trên tay cầm túi tiền và một thanh gươm. Vị thứ 3 trên tay đang ôm một cây đàn. Khi nghe tiếng chuông gọi hồn của thần chết. Cả 3 đều lắc đầu từ chối. Họ hãy còn trẻ lắm, họ hãy còn nhiều tiền lẫn quyền lực lắm. Họ hãy còn yêu đời lắm. Làm sao họ có thể chấp nhận cái chết được?Tuy nhiên, thần chết không chừa một ai cả. Họ cứ chối từ, nhưng thần chết vẫn cứ làm phận sự của ngài.

Tiếng gõ nhịp thời gian của chiếc đồng hồ kết thúc. Cánh của khép lại. Mọi vật trở về vị trí cũ. Tôi vẫn còn đứng đó ngắm nhìn chiếc đồng hồ. Những triết lý của người xưa để lại thâm sâu quá. Mọi thứ đều là vô thường, nhưng để chấp nhận và ngộ ra lẽ vô thường là đều không dễ cho tất cả mọi người từ Đông sang Tây, từ Âu sang Á. Đã là con người thì có mấy ai chạy thoát vòng sinh tử? Ngay cả phúc giây ta đang tồn tại, có hàng triệu tế bào mới trong cơ thể ta được sinh ra, và cũng có ngần ấy tế bào đang chết đi. Vòng luân hồi phải chăng đã đang tồn tại chính trong mỗi người của chúng ta?

Chiếc đồng hồ vẫn cứ tí tách gõ đều nhịp thời gian… Một Praha rất thật, một thành phố đẹp lung linh, nhưng có một chút gì đó đang mờ ảo trước mắt tôi.

Bầu trời Praha dần nhạt nắng.
TRẦN VĂN TRƯỜNG