TIN TỨC
Người ta vẫn thường truyền tai nhau về sự hung hãn tột độ của eo biển Drake – "nỗi khiếp sợ" của mọi thủy thủ với những con sóng khổng lồ chực chờ thử thách sức chịu đựng của con người. Thế nhưng, chẳng biết do chuyến này anh em chúng tôi quá may mắn, hay nhờ thiết kế của con tàu Albatros rẽ sóng quá êm ái, mà hành trình vượt Drake lần này lại bình yên đến không ngờ. Mặt biển hiền hòa lạ thường, không mảy may sóng gió, cứ thế êm ru đưa con tàu tiến thẳng vào vùng biển của quần đảo Nam Shetland. Không gian tĩnh lặng bao trùm. Gió Nam Cực vẫn rít từng cơn lạnh buốt, mặc dù trời có mưa, nhưng cảnh sắc hiện ra trước mắt đủ sức làm choáng ngợp chúng tôi. Hôm nay, điểm đến của chúng tôi là Half Moon Island – Đảo Bán Nguyệt, một mảnh ghép nhỏ bé nhưng tuyệt đẹp nơi lục địa trắng.
Đứng trên boong tàu, nhìn những dải băng trắng toát phủ kín các đỉnh núi đằng xa, tôi bắt đầu kể cho mọi người nghe về cái tên "Nam Shetland". Rất nhiều người khi lần đầu đến đây thường thắc mắc, tại sao vùng đất tận cùng Trái Đất, quanh năm băng giá và cách xa thế giới văn minh này lại mang một cái tên nghe rất "châu Âu"?
Câu chuyện thực chất bắt ngủ ồn từ một sự tình cờ trớ trêu của lịch sử vào đầu thế kỷ 19. Tháng 2 năm 1819, thuyền trưởng người Anh William Smith đang lái con tàu buôn Williams vòng qua mũi sừng Cape Horn (Nam Mỹ) thì gặp bão lớn. Những cơn gió hung hãn đã thổi dạt con tàu chệch hướng xa tít tắp về phía nam. Giữa biển khơi mù mịt, sau cơn bão đi qua, Smith sững sờ khi nhìn thấy lấp ló một dải đất đen ngòm phủ đầy băng tuyết chưa từng được ghi nhận trên bản đồ.
Vượt qua giông bão trở về đất liền, ông lập tức đến báo cáo phát hiện chấn động này cho chính quyền Hải quân Anh tại Valparaíso ( Chile). Thế nhưng, đáp lại sự hồ hởi của Smith chỉ là những cái lắc đầu ngán ngẩm và nụ cười nửa miệng. Các viên chức cho rằng ông bị ảo giác do đi biển quá lâu ngày, hoặc cùng lắm là bi áo giác mắt nhìn nhầm một khối băng trôi khổng lồ. Không ai tin rằng có một vùng đất liền nằm ở vĩ độ sâu đến vậy.
Không cam tâm bị coi là kẻ hoang tưởng hay gã thuyền trưởng nói mớ, Smith quyết tâm phải chứng minh sự thật. Đến tháng 10 cùng năm, ông kiên quyết lái tàu quay trở lại vùng biển giá buốt ấy một lần nữa. Lần này, ông đã thực sự cập bến, tự tay cắm cờ và đập tan mọi sự chế giễu của chính quyền. Ban đầu, Smith gọi vùng đất mới là "New South Britain" (Tân Nam Anh). Nhưng sau khi đo đạc tọa độ và nhận ra quần đảo này nằm ở vĩ độ 62° Nam – gần như đối xứng hoàn hảo với quần đảo Shetland thuộc Scotland (Vương quốc Anh) ở quê nhà đang nằm ở vĩ độ 60° Bắc – ông đã đổi tên nó thành quần đảo Nam Shetland (South Shetland Islands).
Sự tương đồng về vĩ độ này mang đến một nghịch lý vô cùng thú vị. Nếu quần đảo Shetland ở Bắc bán cầu được sưởi ấm bởi dòng hải lưu, mang đến thảm cỏ xanh mướt, thì Nam Shetland lại là một thế giới trái ngược hoàn toàn. Bị bủa vây bởi dòng hải lưu vòng Nam Cực mang theo khối nước buốt giá vô tận, quần đảo này gần như bị băng tuyết bao phủ quanh năm, vách đá dựng đứng và thời tiết khắc nghiệt tột độ.
Tiếng động cơ xuồng Zodiac xé toạc không gian tĩnh lặng, rẽ sóng đưa chúng tôi tiến vào Half Moon Island. Đúng như tên gọi, hòn đảo nhỏ gọn với diện tích chỉ khoảng 170 héc-ta này uốn cong mềm mại như một vầng trăng khuyết, nằm lọt thỏm giữa eo biển McFarlane và được che chắn bởi hai hòn đảo lớn hơn là Livingston và Greenwich.
Ngay khi mũi giày chạm xuống bãi biển đầy sỏi đá tảng, đập vào mắt tôi là một khung cảnh nhộn nhịp đến khó tin. Hàng ngàn con chim cánh cụt Chinstrap (chim cánh cụt quai nón) đang lạch bạch đi lại khắp nơi. Giữa nền sỏi và đá đen, chúng nổi bật với bộ lông hai màu và đường viền đen mỏng vắt ngang dưới cằm, trông hệt như đang đội một chiếc mũ bảo hiểm có quai cài vững chắc. Tiếng kêu gọi bạn tình, gọi con râm ran cả một góc trời, tạo thành một bản giao hưởng ồn ào và tràn trề nhựa sống giữa vùng hoang mạc. Chúng tôi luôn được hdv tàu Albatros cẩn thận dặn dò phải giữ khoảng cách an toàn ít nhất 5 mét để không làm phiền lịch sinh hoạt tự nhiên của bầy chim. Đứng lùi lại một góc, chúng tôi say sưa bấm máy ảnh ghi lại khoảnh khắc lũ chim cánh cụt vụng về đi lại trông đáng yêu vô cùng.
Và khoảnh khắc nhìn thấy ánh mắt vỡ òa và nụ cười mãn nguyện của các thành viên trong đoàn trước vẻ đẹp nguyên sơ này, tôi biết mọi nỗ lực của mình đều hoàn toàn xứng đáng.
Dạo bước sâu hơn theo con đường mòn ven biển, chúng tôi vô tình chạm mặt với tàn tích của một thời kỳ lịch sử đã ngủ yên. Nằm phơi mình cô độc trên bãi đá là một chiếc xuồng gỗ săn cá voi từ đầu thế kỷ 20 đang dần mục nát theo thời gian. Gần đó, vài chú hải cẩu Weddell và hải cẩu lông béo múp míp đang nằm lười biếng phơi mình. Thỉnh thoảng, chúng mở hé đôi mắt to tròn nhìn những vị khách không mời rồi lại ngáp dài, an nhiên chìm vào giấc ngủ. Ở phía đằng xa, tôi còn có thể nhìn thấy trạm nghiên cứu Cámara của Argentina, nơi thường chỉ nhộn nhịp vào những tháng mùa hè Nam Cực.
Hít một hơi thật sâu bầu không khí lạnh buốt nhưng căng tràn sự tinh khiết, tôi phóng tầm mắt ra xa, nơi những sông băng khổng lồ đang tỏa ánh xanh biếc dưới mặt trời yếu ớt. Đảo Bán Nguyệt tuy nhỏ bé, nhưng dường như chứa đựng tất cả những tinh túy nhất của Nam Cực: sự sống mãnh liệt trỗi dậy giữa nghịch cảnh, những câu chuyện lịch sử bị thời gian vùi lấp, và một vẻ đẹp ngoạn mục khiến con người tự nhiên thấy mình thật khiêm nhường.
Quần đảo Nam Shetland chưa bao giờ là một vùng đất dễ dãi để chinh phục, nhưng một khi đã đặt chân đến, nó sẽ khắc sâu một dấu ấn vĩnh cửu trong tâm hồn những kẻ trót đem lòng khao khát những chân trời lạ.
Trương Trần- Hay Tour!