Menu
Menu
Loading...

TIN TỨC

PHÚ QUÝ SINH LỄ NGHĨA – VÀ CÂU CHUYỆN "ĂN ĐỂ SỐNG" HAY "SỐNG ĐỂ THƯỞNG THỨC"?

05/01/2026
PHÚ QUÝ SINH LỄ NGHĨA – VÀ CÂU CHUYỆN "ĂN ĐỂ SỐNG" HAY "SỐNG ĐỂ THƯỞNG THỨC"?

Ông bà ta xưa có câu: "Phú quý sinh lễ nghĩa".

Ngẫm lại mới thấy các cụ nói cấm có sai bao giờ. Khi con người ta còn nặng gánh mưu sinh, chạy ăn từng bữa, thì bát cơm đầy, miếng thịt to là niềm hạnh phúc. Đó là giai đoạn "Ăn để sống".

Nhưng khi đã có chút thành tựu, đã đứng trên những nấc thang cao của sự nghiệp, thì nhu cầu ấy tự nhiên thay đổi. Ta không còn ăn chỉ để no cái bụng, mà ăn để nuông chiều cảm xúc, để nếm trải tinh hoa. Đó là lúc ta bước sang giai đoạn "Sống để thưởng thức".

Trong những chuyến đi tour, tôi và các anh em nhà Hay Tour luôn tâm niệm mang đến cho khách hàng những trải nghiệm đa dạng nhất, không chỉ về cảnh quan mà còn là sự thăng hoa trong ẩm thực. Tuy nhiên, đôi khi tôi nhận thấy có một sự "va chạm" thú vị giữa hai luồng tư tưởng: Một bên là thói quen tốc độ, tiện lợi của đời sống công nghiệp, và một bên là sự chậm rãi, cầu kỳ của nghệ thuật ẩm thực tinh hoa (Fine Dining).

Khi món ăn không chỉ là lương thực

Chúng ta cần phân biệt rạch ròi hai thế giới này để không mang nhầm tâm thế bước vào sai chỗ. Để rồi, ta không phải cảm thấy tổn thương vì nghĩ rằng mình không được tôn trọng, hay bực dọc vì phải chờ đợi quá lâu cho một bữa ăn, và thậm chí cảm giác như mình bị bỏ rơi giữa nhà hàng sang trọng.

Ẩm thực Bình dân, nó giống như một người bạn hào sảng, xuề xòa. Ở đó, ta tìm thấy sự nhanh gọn, thực dụng. Đĩa thức ăn đầy ắp, nóng hổi được bưng ra rào rào. Ta ăn vội vã để nạp năng lượng, kịp giờ tàu xe, kịp cuộc họp. Cái ngon của bình dân là cái ngon của sự "đã khát", "đã đói".

Nhưng Ẩm thực Tinh hoa, nó lại là một vị quý tộc khó tính nhưng đầy quyến rũ.

Bước vào một nhà hàng Fine Dining, xin hãy để lại chiếc đồng hồ và sự vội vã ngoài cửa. Bởi ở đây, người đầu bếp không bán thức ăn, họ bán "thời gian" và "trải nghiệm".

Tại sao một bữa ăn phải kéo dài 2-3 tiếng đồng hồ?

Tại sao đĩa thức ăn mang ra chỉ nhỏ xíu, nằm gọn lỏn giữa chiếc đĩa to đùng?

Tại sao không mang hết ra một lượt ăn cho nhanh?

Và tại sao một viên kem bé tí cũng phải có một nhành hoa tươi đặt lên, dù nó chẳng phải để ăn, và giữa mùa đông châu Âu buốt giá này, tìm được bông hoa ấy đâu phải chuyện dễ dàng?

Đó không phải là sự rườm rà vô lối. Đó là "Lễ" trong ẩm thực.

Giống như việc thưởng trà hay nghe một bản giao hưởng. Một bản hòa tấu cần 10-20 phút mới lột tả hết những khúc nhạc du dương và nỗi lòng của tác giả, ta không thể ép người nghệ sĩ rút gọn lại và chơi tất cả trong vòng 1 phút. Làm thế thì còn gì là nhạc?

Món ăn tinh hoa cũng vậy, nó cần sự chờ đợi.

* Chờ để đầu bếp canh chuẩn từng giây nhiệt độ.

* Chờ để vị giác của ta sau món khai vị được nghỉ ngơi, gột rửa, sẵn sàng đón nhận sự bùng nổ của món chính.

* Và chờ, là để ta có thời gian nhìn vào mắt người bạn đồng hành, trao nhau những câu chuyện sâu sắc mà ngày thường bận rộn ta đã lỡ bỏ quên.

Tâm thế của người "Sành"

Ngày nay, đời sống người Việt ngày càng cao, nhu cầu ăn uống cũng đã khác. Khi tổ chức tour, tôi luôn cố gắng kết hợp hài hòa nhất có thể: để khách vừa được ăn ngon, ăn no, nhưng thi thoảng cũng phải được trải nghiệm cái "tinh hoa" của vùng đất mình đặt chân đến.

Để bước vào nhà hàng 5 sao thì không khó với điều kiện tài chính của nhiều du khách, nhưng giữ được sự kiên nhẫn và tận hưởng bữa ăn với tâm thế nào mới là chuyện không dễ. Hơn nữa, khoa học cũng chứng minh, khi ta ăn với tâm trạng thoải mái, tác dụng của thức ăn lên sức khỏe cũng tuyệt vời hơn rất nhiều so với những buổi ăn vội vã!

Nếu ta mang tâm lý "Ăn cho no", "Làm cho lẹ" vào không gian Tinh hoa, ta sẽ chỉ thấy bực bội, đói và mệt mỏi. Ta vô tình trở thành nạn nhân của chính sự kỳ vọng sai lệch. Khi ấy, miếng bò Wagyu thượng hạng hay nấm Truffle đắt đỏ cũng chẳng ngon bằng... gói mì tôm.

Bởi vì: "Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ", huống hồ là chuyện ăn uống!

Nhưng nếu ta chuẩn bị một tâm hồn rộng mở, một sự thong dong của người đã nếm trải đủ đắng cay ngọt bùi cuộc đời, ta sẽ thấy mỗi phút chờ đợi đều có giá trị. Ta hiểu rằng, sự chậm rãi này là cách người đầu bếp tôn trọng mình, và cũng là cách mình trân trọng công sức lao động nghệ thuật của họ.

Lời kết

Đi du lịch, suy cho cùng là để mở mang tầm mắt và nâng cấp chính mình.

Sẽ có những lúc ta cần bát mì nóng hổi để ấm lòng - điều đó rất quý.

Nhưng khi đã ngồi vào bàn tiệc tinh hoa, hãy cho phép mình được sống chậm lại. Hãy học cách "thưởng thức" thay vì chỉ "tiêu thụ".

Bởi lẽ, sự giàu có của một đời người không chỉ nằm ở khối tài sản ta sở hữu, mà còn nằm ở cái cách ta ung dung tận hưởng những điều đẹp đẽ nhất của trần gian này.

Để một ngày nào đó, khi chuyến xe cuộc đời dừng lại, ta mỉm cười không chút nuối tiếc, vì mình đã có một cuộc sống rực rỡ và những chuyến đi đáng nhớ.

Phải không?

Trương Trần- Hay Tour!

 
  • Chia sẻ qua viber bài: PHÚ QUÝ SINH LỄ NGHĨA – VÀ CÂU CHUYỆN "ĂN ĐỂ SỐNG" HAY "SỐNG ĐỂ THƯỞNG THỨC"?
  • Chia sẻ qua reddit bài:PHÚ QUÝ SINH LỄ NGHĨA – VÀ CÂU CHUYỆN "ĂN ĐỂ SỐNG" HAY "SỐNG ĐỂ THƯỞNG THỨC"?

TIN TỨC KHÁC

Loading...
Zalo